Saturday, March 24, 2012

Bạn bè

     Thật nực cười khi tôi từng tin rằng tình bạn tồn tại mãi mãi. Thật nực cười khi tôi tin nếu tôi dành thời gian một chút quan tâm đến những người xung quanh thì tôi sẽ duy trì được tình bạn mà mình có. Tất cả chỉ là viễn tưởng. Thời gian qua, tôi nhận ra rằng thế giới vốn dĩ như cái của nó. Cái gì rồi cũng trở về cát bụi, mọi thứ đều có điểm dừng của nó. Tôi luôn cố gắng để làm hài lòng những người xung quanh chỉ để giữ cái gọi là " tình bạn". Đáng buồn thay, những việc tôi làm không phải là tình bạn, mà chỉ là sự " tự sướng" trong góc tối trái tim của tôi. Cảm ơn thời gian qua đã mở mắt cho tôi cái gì là tình bạn và điểm dừng của nó. Khoảng cách cho tôi nhận ra ai là bạn mà ai là bè. Đến lúc tôi phải tự nghĩ cho mình, bước lên phía trước, con đường còn dài, tôi sẽ không còn là chuyến xe bus mà ở mỗi điểm đều dừng lại níu kéo hành khách. Tôi sẽ sống theo cái cách mà tôi chưa từng sống. Sống cho mình, cho gia đình, vậy là đủ rồi.

( tùy bút 03/2012)

No comments:

Post a Comment